Tuesday, December 13, 2011

Once in a while, when your heart feel frustrated...

How long have I been in a situation like this? So disappointed, yet so confuse, then pathetic at a same time! When I just want to settle thing in the right way but yet, not too much damage, but she cannot seem to understand that. I don't want to do anything like back then, words can be hurtful, and through at the same time. So I did try my best not to hurt anyone, yet close my heart, too, then nobody can approach and stab it again and again like L once did. How much I want to go to be the naive, free and carelessly like I used to be, but then I know I have to protect my heart, protect my soul from any obsticles, just avoid those silly feeling then I can free myself from this regret feeling.

Once you become a mother, you would be much aware of the world than you ever will. I will and still be the girl, yet a woman to protect my little bumb, my sweet ice cream that I dearly love more than anything now.

Grow strong and be brave just like your father, son! I love you much!

Thursday, December 08, 2011

Một tối buồn....

Dạo này mình tìm được web của chị này, thấy bánh làm ra rất ngon mà lạ nữa nên post CT lên cho mình nhớ, lần sau còn làm tiếp. Hôm qua, tự dưng 9 giờ tối mà mình thèm ăn đồ ngọt quá, mà trong lòng thực chất thì chỉ nghĩ được món bánh flan thơm ngọt, nằn nì chồng cho mình đi ăn do gần nhà có chỗ bán ăn rất được, ah, mà còn có trái cây dầm rất ngon nữa chứ. Ông í tay chơi game, tay xoa xoa, thôi ở nhà... chán kinh.

Tự dưng thấy tủi thân sao í, thế là mình chui vào bếp, tận dụng mấy cái lòng đỏ còn thừa hôm trước làm luôn 1 mẻ bánh flan siêu hoành tráng, làm xong thì tại lâu quá, nên mình đã chén hết nửa mẻ bánh lưỡi mèo làm từ thứ 2....

Ôi sự nghiệp làm bánh của mình có vẻ trắc trở ghê. 


Ngọc Trâm's blog


BÁNH FLAN


I/ Nguyên liệu:

_ Trứng: 8 cái
_ Lòng đỏ: 2 cái
_ Đường: 200g
_ Sữa tươi: 1 lít ( nấu ấm)
_ Whipping cream: 200ml
_ Vani : ½ mcf

Caramel
_ đường : 200g
_ Nước : 100g
_ Nước cốt chanh: 1mcf

II/ Cách làm:

_ Caramel : thắng 200g với 30g nước cho vàng với lửa nhỏ, còn lại 70g nước thì cho nước cốt chanh vào quậy đều, khi caramen màu vàng cánh gián thì cho nước đã vắt nước cốt chanh vào sôi lại tắt bếp. Nhanh tay múc nước đường thắng ra khuôn.
_ Đập 8 trứng + 2 lòng đỏ + 200g đường quấy đều rồi đổ sữa ấm vào quậy đều rây qua rây
_ Cho 200ml whipping vào tô trứng & vani vào quậy đều.
_ Múc hỗn hợp trứng vào khuôn rồi cho vào khay nướng, đổ nước vào khay ngập 1/2 khuôn
_ Nướng nhiệt độ 150độC khoảng 30' cho khuôn nhỏ, 40' cho khuôn lớn.





JAPANESE CHEESE CAKE


Nguyên liệu 

1. 250 gram cream cheese 
2. 100 ml sữa tươi hoặc kem tươi (tớ dùng 150 ml whipping cream)
3. 50 gram bơ 
4. 60 gram bột mỳ thường (bạn nào mua được cake flour thì nên dúng cake flour bánh sẽ mềm hơn.)
5. 20 gram bột ngô
6. 6 lòng đỏ trứng
7. khoảng 3/4 -1 thìa súp nước cốt chanh 
7. 6 lòng trắng trứng
8. 1/4 thìa cà phê cream of tatar hoặc muối
9. 140 gram đường cát 

Cách làm 

1. Nấu chảy cream cheese, bơ và sữa. Dùng một cái bát đặt lên một nồi nước sôi. Chú ý không để nước chạm đáy bát. Khuấy đều đến khi cream cheese tan hoàn toàn , không còn mảng cục (rất quan trọng!). Sau đó để nguội hoàn toàn 

2. Bật lò nướng lên 160 đọ C. Chét bơ chống dính vào khuôn. Chuẩn bị luôn một cái khay to hơn để vừa khuôn bánh. 

3. Khi hỗn hợp cheese nguội, cho lòng đỏ trứng + bột (rây bột đều) + nước cốt chanh vào quậy đều. 

4. Đánh lòng trắng trứng: đánh với cream of tatar hoặc muối đến khi có bọt. Sau đó từ từ vừa cho đường vừa đánh trứng - từng thìa một đến khi hết chỗ đường. Đánh trứng đến khi bông cứng

5. Nhẹ nhàng trộn trứng trắng vào hỗn hợp bột - cố gắng để không làm mất bọt khí mà hỗn hợp vẫn được quyện nhuyễn. 

6. Cho hỗn hợp vào khuôn. Đặt khuôn vào khay, sau đó đổ nước thật sôi vào khay. Đổ đến độ 1/2 - 2/3 khuôn. 

7. Bake trong lò nước khoảng 1 tiếng 10''- 1 tiếng 30 phút rồi bỏ ra. 150 -160 độ.





Creamy Chocolate Mousse



Tuesday, December 06, 2011

Khi biết yêu dấu tràn đầy

Mỗi ngày, việc thấy em bé đạp, em bé phá là một niềm vui nho nhỏ của mình, cứ như trong bụng mình giờ đây là cả 1 thế giới xinh xinh mà em bé đang từ từ khám phá đấy. Mình thì "bộc tuệch, bộc toạch" nên không khéo chăm con đâu, chỉ dựa vào hơi chồng thôi.

Hôm nay, chồng không chở đi làm, hai mẹ con lon ton cả buổi mới ra khỏi nhà, chẳng nhanh như mọi khi.

Thôi, ba réo đi ăn miến cua rồi, hai mẹ con đi đây.

Monday, December 05, 2011

Bánh Nhật - Japanese Cotton Cheese Cake

Nguyên liệu: (cho khuôn tròn đường kính 10cm)
- 60g đường trắng (loại hạt nhỏ mịn)
- 3 lòng trắng trứng
- 3 lòng đỏ trứng
-1/8 tsp cream of tartar
- 25g bơ nhạt
- 125g creamcheese
- 50ml sữa tươi
- 1/2 Tbs. nước cốt chanh
- 30g cake flour (hoặc plain flour rây mịn)
- 10g bột ngô
- 1/8 tsp muối
Cách làm:
- Bôi trơn mặt trong của khuôn bằng bơ và lót đế bằng giấy nướng bánh. Làm nóng lò ở 160 độ C.
- Cho tan chảy hỗn hợp creamcheese, bơ và sữa tươi bằng cách đun cách thủy. Để nguội, trộn vào hỗn hợp 2 loại bột, lòng đỏ, nước chanh, muối trộn nhuyễn.
- Đánh bông lòng trắng trứng và cream of tartar. Cho đường vào đánh tiếp đến khi thấy hình thành chóp nhọn.
- Cho hỗn hợp cheese vào hỗn hợp lòng trắng trứng. Trộn đều rồi đổ khuôn, láng mặt bánh cho mịn.
- Đặt khay nướng ở giữa lò hoặc thấp xuống 1 nấc. Nướng cách thủy (cho khuôn bánh vào trong 1 khay nướng có đổ nước), thời gian khoảng 1h10′ hoặc đến khi mặt trên của bánh thành màu vàng nâu là được.

Bánh lưỡi mèo và cái giá của một HR

Đôi khi cứ thấy mình nhượng bộ và hiền lành quá đáng. Nhiệm vụ 4 ngày hôm nay là chấm dứt hợp đồng lao động với 1 nhân viên mà mãi chẳng làm được vì nhiều lý do. Một phần vì mình cả nể, một phần vì mình không muốn vì cảm nhận cá nhân quá ảnh hưởng đến công việc. Haih. Thôi, thì để đấy, mình đã lên tiếng warning rồi, coi như là sẽ chấm dứt sớm.

Hôm qua, hai vợ chồng xem phim xong thì lại nổi hứng làm bánh. Thế là mẻ bánh lưỡi mèo đầu tiên ra đời, giòn tan, hơi nhạt nhưng mà dễ hơn mình nghĩ. Tuần sau sẽ demo lại công thức để dễ ăn hơn.

Bánh lưỡi mèo

- 100 g bơ (khoảng 3/4 miếng bơ) 
- 100 g đường 
- 1 muỗng café vanilla 
- 3 tròng trắng trứng gà (khoảng 100gr)
- 100 g bột mì 

Cách Làm: 
Lấy bơ khỏi tủ lạnh 1/2 tiếng trước khi làm. 
Vặn lò số 6 hay 350°F. 

Đánh bơ + đường + vanilla extract cho đặc lại 
Đánh riêng tròng trắng (số trung bình) cho nổi rồi cho bơ vào trộn đều, cuối cùng là bột mì. 
Cho hỗn hợp bột này vào túi nặn hình lưỡi mèo hoặc lấy muỗng múc bột nhỏ lên khay nướng, khi nướng bột sẽ chảy dài ra. Nướng 10-15 phút. Bánh vàng lấy ra để nguội. 

Saturday, December 03, 2011

A night out girl

Đôi khi, có những điều đến và đi quá nhanh. Mới hai tuần trước, mình vừa chúc mừng con bạn thân lên xe hoa, tuần này lại phải cố gắng thuyết phục nó đừng bỏ nhà đi, 2 tuần.

Quan hệ trong gia đình trước giờ mình luôn biết là có nhiều cái khó nói, mình không ở địa vị của người khác thì không biết đươc nhưng sao trong chuyện này, mình thấy xót cho bạn mình ghê. Mẹ chồng - nàng dâu, hình như quan niệm này dù có nói thế nào thì đối với nhiều người - đơn cử ở đây là bạn mình, thì là một vấn đề rất khó. Nghĩ qua nghĩ lại thì cứ như mình lại tốt, vô lo vô sầu.

Mình từng ước được đi ăn kem khuya với bạn trai trên quận 7, ngắm phố đêm yên ắng và gặm dần những khó khăn của cuộc sống, hôm qua, mình được cơ hội trải nghiệm nó, có khác chăng là việc 3 đứa con gái, lang thang giữa đêm, tìm kiếm một câu trả lời cho hai từ "hạnh phúc".

Nếu có, với mình hạnh phúc là lúc được nằm ôm anh, nghĩ đến con, đọc truyện, nói chuyện với bạn bè và nướng bánh, đấy là hạnh phúc. Cuộc sống có nhiều cái mà ai cũng muốn đạt tới, nhưng với mình, hạnh phúc là những phút giây bình yên sau cái thăng trầm, hối hả đấy.

Ai cũng bảo "đầu tiên, tiền đâu" và mình chưa từng phủ nhận sự quan trọng của đồng tiền, nhưng với mình, cái gì tiền cũng mua được, hạnh phúc thì không, thế nên nếu đã chấp nhận hạnh phúc, đừng để đồng tiền xen vào và phá tan cái chút vốn liếng bình yên đấy.

Thôi, gửi cho mình công thức bánh Kasutera cake mà mình mới thử nghiệm hôm trước, rút kinh nghiệm lần sau:

BÁNH KASUTERA 


2 Tbsp sữa tươi
2 Tbsp mật ong
4 trứng gà
1/2 C đường
3/4 C bột mì

Oven mình để 150oC

Bánh này tuy không bơ, không dầu nhưng rất mềm nên cần chú ý 1 số chỗ:
1. Nướng ở 150 oC khoảng 10', rồi chỉnh xuống 130 oC khoảng 40'
2. Đổ bánh tầm 2/3 khuôn thôi, mình cho hơi quá nên bánh tràn cả ra ngoài
3. Bánh nướng xong, tắt lò nướng, mở cửa lò khoảng 10' rồi cho bánh vào hộp nhựa, quăng vào tủ lạnh luôn.
4. Giấy nướng bánh rất rất quan trọng,

Use a large 5″x9″ loaf pan or 8″ spring form pan. Line it with waxed paper.

Place milk in a small microwave-safe bowl and heat just to warm (about 10 to 15 seconds). Mix honey in the warm milk, set aside.

Fill a large bowl with warm water, set aside.

Using an electric hand-mixer, whisk the eggs in a large bowl, adding the sugar gradually until completely combined.

Place the bowl over the large bowl with warm water, continue to whisk the egg mixture until it becomes light yellow (almost white), remove from heat and add the honey and milk mixture and whisk to combine and cool the mixture slightly

Sift flour, holding sieve nice and high above the bowl to get plenty of air in the flour as it goes down into the bowl, into the egg mixture. Using a large bubble whisk gently fold the flour into the egg mixture.

Pour the batter in lined pan and tap the pan. Tap very gently on the table to release any air bubbles. Bake at 350° F for 10 minutes, then turn down oven temperature to 300° F and continue to bake for about 40 minutes, or until a cake tester inserted in the middle of the Kasutera comes out clean.

Wednesday, November 30, 2011

Bé Kem đáng yêu!

Lilypie Maternity tickers

"Đánh rơi nụ hôn"



Tự dưng một sáng thức dậy, mắt ướt đẫm nước mắt. Chưa bao giờ mình cảm thấy sợ như lúc này. Có lẽ, khi quá đầy đủ và ấm yên, mình mới cảm thấy sợ. 7 tháng mang trong mình giọt máu của anh, mình yêu anh nhiều hơn, nhớ anh nhiều dù mỗi ngày đều bên nhau. Nhưng vẫn đâu đó là nỗi sợ vô hình, hình như có gì đó chưa đủ, hình như mang đang chà đạp lên tình yêu để hạnh phúc.

Những nụ hôn ngọt, nhưng lướt qua, những cái ôm ấm người nhưng sáng ra mình lại cô đơn 1 mình, mình sợ cảm giác này lắm. Tự dưng nhớ Linh kinh khủng, có lẽ như Linh dần thành 1 phần không thiếu trong mình rồi, nhưng rồi tưởng như cái tình bạn ấy không gì có thể chia rẽ ấy lại chia xa như thế.

Một ngày đầu tháng 12 buồn.... mới đấy đã 3 năm rồi.

Wednesday, December 01, 2010

Bước đầu cho một tình yêu mới

Hôm nay mình đã hoàn tất 1/10 các việc phải làm cho đám hỏi rồi, nhanh ghê cơ. Đôi khi cảm thấy thời gian như con thoi, mới hôm qua còn đang ung dung thì giờ đã sắp đám hỏi rồi.

1. Thiệp cưới đã design xong, chiều về lấy mẫu
2. Thiệp đính hỏi đã xong
3. Album cưới design xong, chưa lấy về
4. Album kỷ niệm, chiều mua, tự in ảnh làm...
5. Váy cưới sửa lại, đẹp đẹp
6. Trang trí nhà cho đám hỏi...
7. Thuê áo dài cho ăn hỏi
8. Trang trí rượu


.....ôi nhiều chuyện để làm quá

Tuesday, November 30, 2010

List of movie worth trying

1. Disney Pixar Up


2. Phantom of the Opera


3. The Painted Veil 


4. Moulin Rouge

Monday, November 29, 2010

Ngày không nghỉ

Có những ngày nắng to, không vướng chút bụi gió trần, nhưng sao lòng em vấn vương lạ.... Nếu có mỗi ngày để làm 1 điều bản thân yêu thích, có lẽ mình sẽ dùng cả ngày đó để đọc truyện tranh, để tận hưởng những giây phút ấm nồng, vui vẻ bên tranh truyện, sống 1 chút cho mình!

Yêu lắm ngày nắng như hôm nay!

Sunday, November 28, 2010

First day of something new!

When can we call us to be what we love to be!

I have enjoy my first weekend away with my husband!!! Yeah!! My company have signed contract with Sea Link City, Phan Thiet, Viet Nam. What's a wonderful resort but with few or almost empty hotel. I do have good first impression with the design, hotel setting and the villas, but then I totally dislike it when I checked out.










Everything's so polish, so grand and so extravagant! Automatic lighting which make my sleeping habit become a nightmare. How would I describe the beautiful landscape but not practical much? The swimming pool is so nice, curvy such as a teenager girl but too naughty to swim, what's a waste!

And then, coming to such a nice place but WITHOUT a beach, I totally disagree with these designs....
Well, but I do have wonderful services with warm and friendly service so I could not complain long. This is my weekend away!!

Tuesday, April 07, 2009

One Last

ONE LAST

I never could imagine, life without you
From the moment you walked into my world
Never knew how long a loving flame could burn
But losing you has forced me to learn
That we can't change the way we feel inside
And every try at love never turns out right
We both know it's better if we just let it go
So let's have

Chorus:
One last kiss
One last touch
One last tender moment between us
One last dance
To our first song
While pretending there's nothing wrong
Let's stay here for awhile and
Cherish every moment we're in denial
We both know
Its better if we just let it go

Everytime I try to take a stand at all
I see your face again and I fall
In the middle of the night there's the scent of a rose
The smell of your perfume I suppose
But we can't change the way we feel inside
And every try at love never turns out right
We both know it's better if we just let it go
So let's have

Chorus:
One last kiss
One last touch
One last tender moment between us
One last dance
To our first song
While pretending there's nothing wrong
Let's stay here for awhile and
Cherish every moment we're in denial
We both know
Its better if we just let it go



Baby if we met each other under a different sky
Maybe then things would be much better between you and I
We could always hold on to this one special thing we share
But it would be too much for us to bear
So let's have

Chorus
One last kiss
One last touch
One last tender moment between us
One last dance
To our first song
While pretending there's nothing wrong
Let's stay here for awhile and
Cherish every moment we're in denial
We both know
Its better if we just let it go



We both know
It's better if we just let it go

Kim Young Woon









Real Name: 김영운 Kim Young Woon
Stage Name: 강인 Kangin
Chinese Name: 強仁 Jiang Ren
Date of Birth: January 17, 1985
Height: 180 cm
Weight: 70 kg
Blood Type: O
Hobbies: watching movies, singing, sports (martial arts), swimming
Casting: 4th SM Youth Best Selection Best Outward Appearance 1st place 2002
First Appearance: May 2002, SBS "A Man And A Woman

Saturday, January 31, 2009

A new day

Moi ngay la mot ngay moi, voi nhieu ki niem va nhieu niem vui (noi buon thi tam quen di.. coi nhu no co chi de ta biet .... the nao la vui : D) Doi khi thay minh qua sung suong do co biet bao nguoi yeu thuong, quan tam va cham soc. Mot ngay cua minh nhieu khi duoc danh thuc bang cai radio.. nheo nheo ben tai, nhung doi khi cung la tieng con ban ... goi dt tu phong ke ben, nho va chi chi ay. Co nhung ngay la ac mong do phai doi mat voi ong manager- hinh nhu thich minh hay sao ma suot ngay choc minh hoai... cha lam viec dang hoang duoc j het-- roi chinh ong i lai mang minh vi toi.. lo denh. Co nhung ngay o nha, khong di lam thi lai cam thay qua buon do.. chang ai nhac nho, chang ai choc pha, chang ai moc xia minh.

Nho hoi be.. troi mua dong thich lam: dc mac ao len, quang khan, da trang treo nhu em be Tay nhung lai so lanh lam, lai phai mac bao nhieu ao quan ao, sang troi chi muon trum chan ngu tiep.. Bi gio van the, cu sang sang cung dat dong ho som ca tieng dong ho. Tinh day, nhin dong ho, nhin troi, ngo nhiet do mot ti la lai trum chan.. tu cho phep minh "cai quyen" ngu nuong den.. khi nao day duoc thi thui... The la lai tu excuse cho ban than cai quyen.. lanh the nay, chac ong thay cho nghi.. me biet duoc chac lai.. than troi mat.

Co hom troi mua, nhin mua lai thay nho ban be nhieu nhieu. Mua he la mua mua ma... khong biet bao lan, vua di hoc ra, troi mua, doi me den don, lai ru re dam ban di an vat rui long vong sang cong vien Le Van Tam... choi xich du.. lang man va lang xet nhu Han Quoc ah. Ma nghi lai, cung thay la do bao lan di choi chung voi dam lop 9, chang may khi mua bao h.. Chac la co ma minh voi tui no ham choi nen cung cha.. care bao gio. Mua mua he mat lanh va vui vui, mua ben nay vua co don vua chan, cu mua la minh lai ngo troi, ngo dat , trum chan ngu thui.

Minh thich ngu bi nhieu thi chuyen gia thuc khuya bay nhieu. Doi khi chi la di lang thang tren mang hang gio lien nhung minh cung chang care may.. cu di.. di mai.. lam nhung chuyen khong co muc dich lam. Ngo that, doi khi chi la 84 cents gui thu ve cho moi nguoi... minh lai tiec, the ma ca chuyen di choi ton tien.. vo ly thi cha tiec bao h. Dung la, ng ta lam ra tien thi cang chang tiec. Bo minh noi ma, co di moi co den. Me thi thich mua do tot de dung cho lau, bo thi chang care... do bo thich mua do, me cu tiec tien mai thi bo chang co dip tro tai mua ban.

Anh hai... mot dinh nghia qua quen thuoc voi minh. Ng ma song chung voi minh tu be den lon, va support minh khi minh can. Hom nay moi thay dieu do la sai toet. Ngo nghieng qua trang blog cua chi Huong- ban anh hai- moi thay doi khi anh hai cung con nit va ti ton chang khac gi (chac tai anh em no the.) Vo tinh thoi, minh biet duoc mot A2 be xiu, chuyen hat " Ly ngua o" ca si chinh kiem vu dao, mot anh hai tinh cam va lang man voi "Here without you" tu dem dan va hat. Co the noi minh phai cam on anh hai nhieu...mot nguoi anh hai tuyet voi va het suc chieu em gai.

Sao hom nay minh thay yeu gia dinh minh the. Mot cai gia dinh ma minh tung khoc nhieu... vi cu dem no ra so sanh voi ban be. Mot gia dinh khi o gan nhau ma cai nha dong cua luc 6am va chi nghe tieng nguoi sau 9pm. Mot gia dinh ma me tung be minh bo nha di giua dem khuya vi.. bo. Mot gia dinh ma lam ... nguoi khac... am long khi luon mo rong canh cua cho tat ca moi nguoi- tu nguoi ban cua anh hai, den nhung nguoi ba con chua lan gap mat. Mot cay moi hoa, moi nha moi canh... Va tu do, no ra nhung bong hoa rat dep (minh ne chu ai :))

Cam on bo me.

Everyday I love u



EVERYDAY I LOVE YOU
Boyzone
I don't know but I believe
That some things are meant to be
And that you'll make a better me
Everyday I love you
I never thought that dreams came true
But you showed me that they do
You know that I learn something new
Everyday I love you
'Cos I believe that destiny
Is out of our control (don't you know that I do)
And you'll never live until you love
With all your heart and soul.
It's a touch when I feel bad
It's a smile when I get mad
All the little things I am
Everyday I love you
Everyday I love you boy
Everyday I love you
'Cos I believe that destiny
Is out of our control (don't you know that I do)
And you'll never live until you love
With all your heart and soul
If I asked would you say yes?
Together we're the very best
I know that I am truly blessed
Everyday I love you
And I'll give you my best
Everyday I love you

MỖI NGÀY EM YÊU ANH NHIỀU HƠN
Em không biết chắc nhưng em tin rằng
Có vài điều anh định làm cho em
Và anh sẽ khiến em tốt đẹp, hạnh phúc hơn
Và mỗi ngày em yêu anh nhiều hơn
Em chưa từng nghĩ rằng những giấc mơ kia sẽ trở thành sự thật
Nhưng anh đã cho em thấy rằng một ngày kia chúng sẽ đến
Anh biết là em đang được biết đến một điều thật mới lạ
VÀ mỗi ngày em yêu anh nhiều hơn
Bởi vì em tin rằng số mệnh kia nằm ngoài sự kiểm soát của đôi ta (Anh không biết rằng em tin như vậy ư?)
Và anh sẽ chẳng bao giờ sống cho đến khi anh biết yêu bằng tất cả trái tim và linh hồn mình.
Đó là một cái khẽ chạm của anh khi em cảm thấy tồi tệ
Đó là một nụ cười của anh khi em nổi giận về những chuyện tầm thường trong em
Chúng đã xoa dịu đi mọi nỗi dau và buồn phiền trong em
Và mỗi ngày em yêu anh nhiều hơn!
Nếu em đề nghị anh điều gì liệu anh sẽ nói câu đồng ý?
Và cùng với nhau chúng ta là một đôi rất tuyệt
Em biết rằng em thật sự sung sướng
Vì mỗi ngày em được yêu anh
Và em sẽ cho anh tất cả những gì tốt đẹp nhất đời em
Rồi mỗi ngày em sẽ yêu anh nhiều hơn!

Có lẽ chẳng bao giờ mình thật sự cảm nhận được bài hát này nếu không có nó. Nhiều khi chỉ là những cảm xúc rất lạ của tình cảm đầu đời nhưng càng ngày nó càng làm mình suy nghĩ nhiều.

Mà hình như áh, mình càng nghĩ, càng rối, càng lờ tờ mờ... và hình như tất cả chỉ quay lại điểm khởi hành. Chán!! Tình cảm chẳng như mấy kiểu bơi khó, chịu khó tập và quan sát là học được; cũng chằng như đối đầu với cầu thủ bóng rổ to con hơn, nếu mình có kĩ thuật tốt có thể điều khiển bóng tốt và vượt qua; tình cảm không đẹp và lãng mạn như truyện, cũng chẳng có công chúa xinh đẹp va hòang tử tài năng thật lòng yêu thương một người và " they live happily ever after." ;tình cảm lại chẳng như cà phê, qua khỏi vị đắng là ngọt ngào và mát lạnh... Khó hiểu nhỉ, vậy sao mình lại chọn tình yêu lên trên bơi lội, truyện tranh và càfê nhỉ???

just another day,

What will you think of the time and life changing? I don't know. I have been old enough to behave as an adult but seem like I never think as a grow up person. I'm so childlish and selfish. Sometimes, I even question myself why would I come this far and decide not to do anything to make it better. Life has always been easy and flow for me. I did make mistake, felt down, stand up but I just never learn. I don't work hard as I should and just so confident that someone always there for me.

I can concentrate and try so hard for such useless things and work carelessly for the important one. Open a book and fall asleep just 5' after that has become a habit for me. But why, I can stick 3 hrs straight just to read a novel. Maybe I am weird. It takes less than 30' to read the assignment and 1hr to do it but I never do until the last minute. How's about comic? Oh, yeah, I don't think u can keep my face out of there just for 5' even I have read it a thousand times.

I wonder a lot about what will become of me but never do something to change that fact. I can work so hard for my job but can never pay enough attention to the lecture. They said it typical but I think it's not since I not genius who can read something once and remember it right away or who don't do the homeworks but still firgue out how to do the test, and I neither the one can study by myself and not listen to lecture nor I can smart guess for whatever the teacher gave.

I have try my best to get myself back in place but I don't feel right. I wake up at 8.00 everyday and go to bed at 12.00. Normal but not right for me who usually don't go to bed all night long and still awake enough to get myself in class and back to the dorm, sleep straingth for 4-5hrs and wake up to work and back to the dorm, doing nothing untill the time come. Am I stupid or not?

Wish nobody read it.

A stranger in a familiar place

I came back home. This was the day I had long awaited. Why did it seem unusual? I was there, standing in my own country, freely talking in my language, but it was not the same. Not only my friends and my family were different, but I was as well. Knowing the change in myself, I was still surprised. Maybe time changed people.

Home sweet home is there. After a long time, I was able to get back to what I used to do: reading and enjoying my mom’s home-made food every day. Despite all the amazing meals I had in America, my mother’s white rice, chicken soup and fried spinach with fish sauce were still the best. One time, my mother tried to make some mashed potatoes and gravy, because she thought I would be familiar with them, somehow. It was not one of her best, but the taste of a family’s meal, the care of my mother, and the cozy atmosphere made the meal wonderful.

Sometimes, I could sit around the kitchen, hear the television, and watch my mother prepare diner while she asked me this and that. It felt so warm inside. I was astonished at these little normal things that I had never acknowledged. Before, I had only rushed home because of a time-conflict with my favorite television show and avoided helping with housework. Now, I drove my mother home every time I could, and saved as much time as possible to be around my house, around my family. I sensed my mother’s aging and felt so much responsibility. Was I different than the old me, or had I just grown up?

As time passed, there were a lot of alterations in life. Not long after I had left, Vietnam started to use coins and new paper money which looked a lot like Euro. The value of paper money became larger, and the price was changed dramatically. Once, I went out to the market for food. The price was a huge shock to me. I did not know when I should bargain, when I should not. I came back with full ingredients but with a double price than normal. When I came home, my father just busted into laughter, and my brother even told me “good job.” My mother comforted me and “asked” me not to help anymore. It was a strange feeling since I felt like crying and laughing at the same time. But I found it was exciting to learn the news from the old things. Time transformed things, little by little.

Among all of changes, sight-seeing was the most significant. House after house were built and corporate buildings emerged. There were no place for natural scenes anymore. Before I left, I used to play around a small land close to my house. There were all my childhood friends including the kid next door, the sister's neighbor, the classmates, and the wind, the land. It was my precious memories of “home.” Now, the land was still there, just as a new house was placed over that, covered most of the land and blocked the range of the wind. I felt surprised for a moment and the rest was depressed. There would be no more long-nights-of-cricket’s voices, no more discover of the natural’s wonders. And there would be no place for the kite to play with the wind. Still, it remained the paradise I dreamed of.

Coming home, wishing I can be a little girl again, my parents did not think so. Time to time, I was treated as an acquaintance guest more than a daughter. We had a lot of fun time, but a moment or two, it was odd. I was the youngest daughter so my voice had never opposed anyone. Now, if something happened, my parents would ask for my opinions. It made me feel like a kid for a time since my parents asked too many questions. But for other times, I just felt so proud because my parents had admitted me as an adult.

To be able to identify as an adult was good. I did not have to set up table before diner, clean dishes after the meal, or wash clothes during the weekend. Also, I found more pressure and responsibility. For example, finding a job with me the year before as consided impossible and undisputed. Last summer, my mother even encouraged me to find a part-time job. I learned how to manage, to save my own salary the first time and to make the most of the job.

Not only that, my parents even changed their habits just because I was home. It was a radical improvement for them. Normally, my father did not go home before 10 p.m. even in the weekend. Since I came back, he got home earlier and spent more time at home with family. I did not think it was a bad idea. But eventually, I did not know how to interact with my father, so I avoided going home early. I like my father, unless he talked about my education. It was pressure for me to face him about my future which I was not sure. The way he talked so straight forward was hurtful. Maybe I grew up to be apart and independent from my parents. Even though I missed them a lot, I would never allow myself to bring up that idea. So now, it was like I ran away from the home again. I love to be at home and not to be at home at the same time. I felt like check-in to my own home.

So, where would you be if you were not at home or being alone? You would be together with friends or doing some things with friends, right? That was when all the fun began. My friends could talk non-stop, all day long, about different types of MP3s, cell phones, laptops or any other significant electronic devices. A few first times, I was amazed how much they know about this stuff; now it was kind of boring. I felt lost in their conversation, not only because some new terms that they had, but also the topic they discussed. Did my friends change, or did I become a visitor from time to time?

Since it was a little hard for me to adopt the news, I felt comfortable to be with the past. I love to gather around with friends at my old school. That feeling was so fresh, so new that I couldn’t describe it. The old school still lingered, the class was still full of secrets signs from here to there, and still were our dear teachers. Time showed in their faces, in their white hair, but nothing can change the love they had for us. I had grown up a lot, but in front of them, I felt like the small girl on the first day of class.

Through all these old places, I learned some of the popular latest shop. Passing by the old street with the new name, I hardly heard any familiar songs. But in the end, no matter how much time had passed, it was still an amazing time to talk about the past with your friends – the topic which would never be old and always filled me with more memories. I could be a stranger with some new members, but with my old friends, I was part of their beloved memories. Especially, it was fun to be able to introduce myself in front of the people who already know me well.

After nine months, I could not wait to go back. But the moment I was there, I felt like something had been changed. I was changed by my new life in America. My friends were changed by continuing life in Vietnam. Some changes were good; some changes were bad. Some reminded me the past; some made me older. I was glad I could experience this feeling. The feeling ensured me about the future. No matter what I would do, no matter whom I would become, no matter how changed my country would be, there will always a “home” for me to come back to for pleasure and for determining the new things in the old place.

Friends



"Little faith brightens a rainny day.Life is difficult, you can't go away. DOn't hide yourself in the corner, you have my place to say.

Sorrow is gonna say goodbye, open up you'll see a happy sunshine. keep going on with your dream, chasing tommorow sunsrise, the siirit can't never die.

Sun will shine, my friends. Won't let you cry, my dear. Seeing your tear, make my world disappear. You never be alone in darkness. See my smile, we are with you holding hands. You have God to believe, you are my destiny. We meant to be your friends. That's what a friendship should be."

Cánh diều


Hồi bé, mình cứ tin nếu thả điều ước bay lên trời cùng những cánh diều, biết đâu đấy nó sẽ thành hiện thực. Vì ngày ấy, diều bay hùng dũng trên trời cũng như chứng minh cho mình thấy, dù trong thành phố bận rộn này, vẫn có những trò chơi dân gian mà không bất cứ ngành công nghệ phát triển nào có thể phá bỏ.

Trở lại những năm bé thơ của mình bằng cánh diều nhỏ xinh. Năm ấy, cầu Sắt bị đập đi, còn cầu Bùi Hữu Nghĩa hiện nay thì vẫn đang xây dựng. Khi ấy, hai bên cầu chưa nối nhau, khi ấy, mỗi bên cầu là nơi tụ tập của đám con nít, dựa thành cầu cao, dựa gió lồng lộng của chiều hè để đấy cánh diều lên.

Nhóm mình khi ấy có mấy đứa con nít với nhau, đứa nào đứa nấy khờ ra mặt, thấy diều bay lồng lộng từ ban công chung cư nhưng nào biết làm, cũng nhìn tiếc hùi hụi. Rồi không hiểu sao, ai bảo ai, ai hỏi ai, chúng mình cũng dạy nhau làm diều, mon men ra bờ cầu ngổn ngang, lóm lém học nghề từ bọn con nít hàng xóm. Rồi từ đấy, diều mình cũng bay lên, cùng tre, cùng giấy và cùng niềm tự hào trẻ con. Nào những cánh bướm, những con mắt diều tung bay trong gió, như phút hãnh diện tự hào dù bọn mình nhem nhuốm, dù mồ hôi ướt áo để diều bay cao.

Nhưng thế đấy, mùa hè ghi sâu trong tôi. Mùa hè của những cánh diều.

Rồi mình lớn lên, hai bờ cầu nối nhau, đường phố mọc như mắc cửa, gần như cánh diều bị lãng quên. Thế mà, năm rồi, về qua nhà đứa bạn bên Quận 8, mình lại thấy diều, rất nhiều.. vẫn như ngày xưa ấy thôi, bên đống ngổn ngang của những công trình cao tầng, những cánh diều vẫn bay lên. Như mình bé xưa, tự hào nắm giữ cánh diều bé xinh mang những mơ ước nhỏ xíu chất đầy trên lưng giấy, dù mưa gió, dù diều không bay cao hay tệ hơn là lạc mất, vẫn từ từ làm lại cánh khác, để ước mơ lại bay, để mình vẫn hiên ngang nhìn trời, hứng gió trong cái thành phố này.

“Trả lại cho em cánh diều thơ ấu

Chất chứa đầy những kí ức tuổi thơ,

Trả cho em niềm tự hào nho nhỏ

Ngước nhìn trời trong lúc khó khăn qua…”

Thuỳ Dương